Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Chap 11: hoán đổi thành quân sai vặt


"Tôi sẽ làm cho em yêu tôi!" Hắn nói chắc nịch nhìn cô. "Vậy đợi đến khi tôi yêu anh thì mới lấy anh." Cô thừa nước đục thả câu tìm đường thoát cho mình. "Không được dù có thích hay không em đều phải lấy tôi." "..."😰 Cô hết chịu nổi cái tính bá đạo của hắn rồi. 


Sau một hồi long phụng tranh phùng An vẫn không thắng được hắn. Lúc này bụng cô đang sôi òng ọc lên rồi ( thực ra là bụng tác giả đang sôi lúc này là 6 h sáng đó p, Dung nhi lên cơn dậy sớm) nên không thừa hơi đấu khẩu với hắn nữa. Cô chốt lại một câu cuối cùng:" Nếu thích tôi thì phải nghe lời tôi mới có cơ hội làm tôi xiêu lòng." "Không được." Hắn nghĩ đến cảnh mình phải làm trâu làm ngựa cho cô cưỡi thì đúng là mất hất thể diện. "Tại sao?" cô hỏi. "Mất mặt." An liền liên tưởng ngay đến cảnh hắn vào bếp chặt chặt băm băm nấu ăn cho cô, thật buồn cười. Cô bất giác mỉm cười. Thấy nụ cười quái gở của cô hắn nhíu mày lại: "Chỉ lúc không có người thôi." "Được được vậy là anh phải vâng lời tôi đấy." Nghe hắn nói vậy cô liền đồng ý. Dù gì cũng phải giữ cho hắn chút thể diện chứ, cô cũng chỉ muốn làm khó để hắn từ bỏ ý định theo đuổi cô thôi.
"Vậy anh mau lấy bữa sáng cho tôi đi, tôi đói quá rồi." Vừa nói cô vừa ôm bụng kêu ca. "Được." Nói rồi hắn đứng dậy xoay người bước ra ngoài. An đứng dậy định đi đánh răng thì để ý mình đang ở trong phòng Hạo Thiên. Cô hồi tưởng lại đêm qua. Cô chỉ nhớ cô đã ngủ trong lòng hắn, rồi sáng nay dậy thì đang nằm trên giường hắn, rồi còn thấy toàn bộ hệ thống cống rãnh của hắn nữa đã thế hắn còn điên điên dở dở đòi cưới cô chứ. Tổng kết lại toàn bộ sự việc mặt cô liền tối sầm, vậy là tối qua ngủ chung với hắn thế mà cô vẫn ngủ ngon lành được thì đúng là... Cô giật mình khi nghĩ đến mình ngủ chung một giường với hắn không biết đã xảy ra chuyện gì chưa chắc là có chuyện rồi hắn mới lên cơn đòi cưới cô, hắn vốn có tính trách nhiệm cao mà. Nghĩ rồi cô phóng vụt ra ngoài tìm hắn. Vừa chạy đến cửa nhà bếp cô đã bị quyến rũ bởi mùi thức ăn thơm phức làm quên cả chuyện hỏi hắn xem hôm trước đã xảy ra chuyện xxx chưa. Bước vào trong cô suýt chút nữa thì sặc nước miếng chết toi. Cảnh tượng hùng vĩ này rất rất rất hiếm gặp trong bếp khiến cô phải chạy về phòng vác cái đồng hồ đa năng do cô chế ra chụp một tấm ảnh. Tách một cái vậy là đã chụp xong một tấm. Phát hiện mình bị chụp lén Hạo Thiên quay lại nhìn chắm chằm vào cô. Trên tay cầm cái đũa, tay kia cầm lọ muối. Bị hắn nhìn An cảm thấy hơi sợ, ai lại đi chụp trộm người ta bao giờ. "Lại đây." Cuối cùng hắn cũng ra lệnh cho cô lại gần, nghe vậy cô nhanh chân đến bên hắn. Hắn múc một thìa súp đưa lên trước miệng cô nói:" Thử đi." Lúc này cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm thì ra hắn kêu cô lại gần để thử đồ ăn chứ không phải để xử lí cô. Cô liền há miệng ra thuận theo ý hắn nếm thử đồ hắn nấu. Vốn nghĩ hắn nấu dở ẹc nhưng không ngờ sau khi ăn một miếng lại muốn ăn thêm miếng nữa, quả thực món này rất ngon, hắn học ở đâu vậy? Cô ngó trước ngó sau chẳng tìm thấy quyển sách nấu ăn nào, thật sự hắn biết nấu sao?
"Là anh nấu?" "Đúng." "Rất ngon." An tán thưởng làm hắn thấy vui trong lòng nhưng mặt thì vẫn lạnh đơ. Lúc này hắn đang thầm cảm ơn mẹ và cô em gái Lí Mĩ đã ép mình học nấu ăn. 

Khi ngồi vào bàn ăn thấy vẻ mặt muốn nói nhưng thôi của cô hắn bèn hỏi:" Chuyện gì?"
"À..ừ...thì..." cô ấp úng. "Nói mau." Hắn tức giận quát làm cô đứng tim. Hắn ghét nhất những người ăn nói lề mề, không rõ ràng. 

< này Thiên ca huynh đang trong quá trình thử việc đấy biết chưa! Làm người ta sợ người ta chạy mất giờ! Tuyệt đối không nên nghe chưa! 🙅>

"Ờ... thì... anh... sao lại biết nấu ăn vậy? "An dặn mãi mới ra được một câu. "Mẹ tôi dậy, đều do Lí Mĩ mà ra." Hắn trả lời thản nhiên. 

Hắn kể như sau:

Lúc hắn -10 tuổi. 
Đại bản doanh Hứa gia tại Mĩ. 
Trong bếp
Lí Mĩ_4 tuổi_ nhìn thấy mẹ đang nấu ăn thì hỏi: mẹ ơi mẹ dậy con nấu cơm đi. 
Hứa phu nhân quay lại cười với con gái: tiểu Mĩ con vẫn còn bé chưa học được đâu. 
Lí Mĩ nhăn mặt: con lớn rồi mà, với lại con biết nấu cơm thì sau này mới kiếm được chồng đẹp trai, tài giỏi, thông minh như cha chứ._hết chịu nổi nhỏ này, bé tí đã mê zai, đã thế tiêu chuẩn lại còn cao ngất zời nữa chứ, cha nhỏ là lão đại Hứa gia k giỏi sao leo lên vị trí này, đã thế lại còn cực kì, cực kì đẹp trai nữa vầy mới sanh đc toàn mi nam với mĩ nữ_
Hứa phu nhân mỉm cười nhìn con gái: con đợi đến khi lớn bằng hai anh mẹ sẽ dậy cho con nha!
Lí Mĩ: lớn bằng hai anh sẽ được nấu cơm ạ? thế mẹ dậy 2 anh chưa?
Hứa phu nhân thở dài: hai anh con chưa biết nấu ăn đâu suốt ngày chỉ đấm đấm đá đá với cha thôi. 
Lí Mĩ: vậy thì sau này hai anh ế vợ rồi. trong sách "trinh phục nửa kia" có nói món ăn ngon là phương thức chiếm lấy trái tim của phụ nữ mà. Tội nghiệp hai anh ế vợ wá!!!
Hứa phu nhân nghe vậy liền lo lắng. Lỡ như 2 thằng con của bà ế vợ thì sao? vậy là bà quyết định gọi Hạo Thiên và Thừa Hạo về nấu cơm. Bà nói với Lí Mĩ: con mau đi gọi chúng nó về đây! mẹ phải làm công tác phòng chống ế vợ. _bà này lo xa ghê! 2 tên kia đẹp zai vầy mà lo ế_😓
Lá Mĩ: rõ!!!
Lí Mĩ gọi điện, bên kia bắt máy: alo tiểu Mĩ có chuyện gì?
Lí Mĩ: cha à mau tống cổ 2 đại ca về đây, 2 ca ấy gây ra chuyện lớn cả đời rồi!!!
Bên kia: chuyện gì?
Lí Mĩ hét lớn: cha mau đưa về đây nhanh lên mẹ đang chuẩn bị dao thớt cho 2 ca ấy đây này!!! nhanh lên k mẹ nổi điên giờ cha ơi
Bên kia nghe vầy liền lo lắng tưởng vợ mình đang định cho 2 thằng con lên thớt để thiến liền nói: được được con khuyên mẹ con bình tĩnh lại, đừng làm càn. 
Lí Mĩ: vâng con sẽ cố hết sức! cha mau mau lên nếu không hỏng hết đồ. _ ý nói đồ ăn nhưng Hứa lão đại tưởng nó nói bà vợ của ông đang đập phá nhà cửa_

10' sau tại sân trước cửa đại sảnh khu nhà bếp của đại bản doanh một chiếc trực thăng hạ cánh. Hứa lão gia bước xuống cùng với 2 con. Ông đi vào đến cửa bếp thì thấy Lí Mĩ đang ngủ gật ngoài cửa liền lay lay cô bé: tiểu Mĩ con sao đấy? mẹ con giận lắm sao? 
Lí Mĩ bị đánh thức liền khóc oa oa ôm lấy cha: cha ơi sao cha về trễ vậy, trễ tận 5' lận làm con... 
Không sao đâu để cha xử lí. Chưa nói hết thì Lí Mĩ đã bị Hứa lão đại chặn cổ họng làm cho 3 chữ buồn ngủ quá bị nuốt vào trong bụng. 
Nói rồi ông đứng dậy đi vào trong, đang đi đến cửa nghe thấy tiếng động lớn như tiếng chặt, chặt băm băm cái gì đấy ông chắc chắn bà đang rất giận. Còn 2 tên kia thì đứng đơ đấy chả hiểu gì, rõ ràng ban nãy khi đi dậy tụi nó học võ thì hùng hổ lắm mà, oai phong lắm mà, sao giờ mặt mày tái mét vậy? 
Tiếng bên trong ngừng phát ra bà liền gọi Lí Mĩ: tiểu Mĩ 2 anh con về chưa? 
Lí Mĩ: dạ về rồi ạ!
Hứa phu nhân: vậy thì kêu vô đây
Li Mĩ: dạ
Quay sang 2 tên kia: 2 anh vô đi còn gì nữa đứng đây chi. 
2 tên kia đang định bước vào thì bị cha ngăn lại: đừng vào, để cha vào trước xem tình hình thế nào đã. mẹ con giận lắm đấy bà ấy đang chuẩn bị dao thới để cắt của 2 đứa đấy. 
Nghe vậy 2 tên kia tái mét mặt đứng đơ ngoài cửa. Hứa lão đại bước vào trong thì sock. Máu me vung khắp nơi ông lại nhìn sang phu nhân của mình, trên chiếc tạp dề dính đầy máu, cả ở cổ tay cũng có máu, ông vội chạy vào giữ lấy bà nói: em đừng làm càn nha có gì thì từ từ nói. 
Bà liền đẩy ông ra tức giận quát: anh làm cái gì vậy, mau tránh ra. 
Ông hốt hoảng: có chuyện gì cùng nhau bàn em đừng làm càn, để anh xử lí. 
Bà bị ông ôm từ đằng sau liền đẩy ổng ra: Anh làm cái gì vậy nếu không dậy dỗ hai đứa nó đàng hoàng thì sau này sẽ xảy ra chuyện lớn đấy. 
Ông: xảy ra chuyện gì?
Bà: ế vợ!
Ông: hả
Bà: phải dậy dỗ chúng nó!
Ông: chúng nó làm sao mà ế?
Bà: không biết nấu ăn. 
Ông: hả? chẳng phải anh cũng biết nấu ăn đâu vẫn lấy được em đó chứ!
Bà: không pít nấu ăn nên tôi đang chán ông đây. 
Ông định thả bà ra thì tay chạm trúng vết máu liền xoay xoay người bà nhìn trên nhìn bưới còn nói: em bị sao vậy sao lại chảy máu?
Bà: có sao đâu. Chặt cá thì nó bắn ra thế thôi. 
Ông vẫn không tha hỏi tiếp: thế sao Lí Mĩ bảo em sắp cho 2 đứa kia lên thớt thiến
Bà nghe thấy thế liền cười đau cả bụng: ông đúng là nghĩ vớ nghĩ vẩn lúc nó gọi cho ông tôi có thấy nó nói tôi làm chuyện đấy đâu. 
Thấy mẹ cười 3 đứa cũng chạy vào trong thấy cảnh máu me be bét mà mẹ cười cha mếu thì chả hiểu gì cả. 

Nghe đến đây An cười đến sặc cả cơm làm Hạo Thiên lo sốt vó. Hắn vội rót cốc nước chạy đến chỗ cô đưa nước cho cô uống rồi vỗ vỗ lưng giúp cô xuôi cơm. Cô bị sặc cơm nên mặt đỏ bừng, tay nắm chặt vào áo của hắn làm hắn càng mong cho cô sặc thêm. Sau khi trở lại bình thường cô mới phát hiện mình đang dựa vào người hắn. Hai người kẻ đứng, người ngồi bám chặt lấy nhau làm cho ai đó đứng ngoài cửa phải quay đi không dám nhìn. Sợ rằng khi bị phát hiện nhìn lén sẽ cho lên thớt. 

An đẩy hắn ra cười cười nói: "Vậy anh có hay vô bếp không?" ''không. đây là lần thứ hai." Hắn trả lời thản nhiên. "Anh đúng là có tài nấu bếp thật nha từ đó đến giờ mới vào bếp lần hai mà nấu ngon vậy, chả bù cho tôi." Cô cười cười nhìn hắn. Hắn đưa tay lên xoa đầu cô rồi quay về chỗ ngồi nói: "Vào đi." An giật mình nhìn ra cửa thấy Đông Vũ đang bước vào mặt có ý cười với cô. Cô cũng chẳng để ý đến hắn mà quay lại chuyên tâm ăn.

Chap 10: chuyện trong phòng tắm


Nói rồi hắn quay lại, nhìn thấy gương mặt đỏ ửng của cô liền mỉm cười-một nụ cười hiếm có. Hắn quay lại càng lộ rõ thân hình cường tráng đầy sức hút của hắn. <hơ anh này k đỏ mặt đc thì cũng fải để ý đến ai kia chứ> Lúc này thì cô đứng hình luôn, tại sao hôm nay giọng hắn lại ấm áp như vậy, cả nụ cười kia nữa rất chi là ba chấm. Hắn thật sự không sao chứ? Hay hắn là tên em? Đang suy nghĩ mông lung bỗng nhiên cô sực tỉnh, lắc lắc cái đầu, dụi dụi cái mắt, nhéo mình một cái hi vọng đây là một giấc mơ. Nhưng thật chớ chêu đây là sự thật, một sự thật không thể tin nổi. "Sao vậy?" Hắn nhìn bộ dạng ngớ ngẩn của cô liền bật cười. "Anh là nhị hay đại?" An bất giác buột miệng nói ra câu này, nhưng cô thật sự muốn biết hắn là ai? nhị hay đại? có bị chập mạch chỗ nào không, cô sẽ tìm cái mạch đó và thay mạch mới cho, cô là chuyên gia tìm mạch bị chập mà, trước giờ chưa có cái máy nào làm cô bó tay. "Đại." hắn tức giận nói. Hình như hắn không hài lòng vì phản ứng của cô. Thấy vậy cô không ngại ngùng tiến thẳng về chỗ hắn trèo lên thành bồn tắm, tất nhiên tay phải bám vào cổ hắn rồi vì hắn cao tận mét chín, cô chỉ có mét bảy thui. So với người khác cô đã cao lắm rồi nhưng với anh này thì phải gọi là... LÙN. Rồi cô dơ tay lên đặt lên chán hắn lại đặt lên chán mình, không nóng cũng không lạnh, cô đưa tay lên vuốt cằm suy tư một lát rồi vỗ tay kết luận dây thần kinh nhất định bị chập phải đi tìm Đông Vũ giải quyết. Tất nhiên chị này vỗ tay thì phải thả cái tay bám ở cổ anh kia ra rồi. Và kết quả là chị này bị ngã ngửa về đằng sau rơi tỏm xuống nước ướt sũng người. An nhắn nhó mặt mày nhìn hắn( sao k đỏ mặt nữa chị?) thấy hắn đang cười khúc khích. Sao dạo này hắn hay cười thế nhỉ, thà cứ làm tảng băng như trước còn tốt hơn. Hắn quay ra vơ lấy cái áo choàng khoác vào người rồi đi đến chỗ An đưa tay ra kéo cô dậy, lấy khăn lau đầu cho cô. Cô hơi bị sốc vì hành động này của hắn. Bình thường hắn còn chả hỏi han cô lấy một câu sao hôm nay lại...

Hiện tại quần áo An đang ướt sũng cô cần phải thay ngay lập tức nếu không cảm thì khổ. Cô định chạy về phòng mình thì bị Hạo Thiên giữ lại: "An! em tắm ở đây đi tôi sẽ chẩn bị đồ cho." An sao? hắn vừa gọi tên thân mật của cô sao? thay đổi cách xưng hô từ khi nào vậy? Thôi mặc kệ đi gọi thế nào tuỳ hắn trước tiên phải tắm đã, vậy nên cô gật đầu cái rụp. Thấy cô đồng ý hắn liền nhanh chóng ra ngoài chuẩn bị. Mà thực ra hắn có biết chuẩn bị gì đâu chỉ mở cửa tủ phòng cô ra vơ đại bộ đồ lại phát hiện đống quần áo của cô không còn màu gì khác ngoài màu trắng, rất giống hắn, hắn chỉ ưa màu đen. Nhìn thấy toàn một màu trắng trước mắt hắn lại thấy hơi khó chịu. Đơn giản là vì hắn ưa màu đen mà đen lại trái ngược với trắng, khi đi với nhau sẽ rất chi là ba chấm. Hắn lại nhớ đến bộ váy xanh lắc xanh lơ mà cô mặc hôm bỏ trốn. Cô mặc nó căn bản là không còn cách nào khác, bị lôi đến đây coi như bị bắt cóc rồi, mà bị bắt cóc lại còn đòi hỏi quần áo trắng thì không pít sẽ ra sao. Hắn cố tìm một bộ cho cô mặc thoải mái nhưng tìm hoài toàn thấy đồ bó sát người. Hắn tự hỏi cô mặc vầy không thấy khó chịu sao? Rồi hắn lùng sục khắp tủ đồ mới tìm được một bộ. Hắn liền gật đầu một cái xem chừng vừa ý rồi đem cho cô. An ngồi trong phòng Hạo Thiên chờ cả tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy hắn quay lại nên cũng ức chế vô cùng, buồn chân buồn tay chạy khắp phòng xem xét nhưng rất tiếc trong phòng hắn ngoài tài liệu với mấy đồ trang trí ngập mùi thuốc súng thì chẳng có gì khác như ảnh chẳng hạn. Điểm đến cuối cùng của tầm mắt cô chính là bàn làm việc của hắn, rất gọn gàng, ngăn nắp. Cô chợt phát hiện có một bức ảnh trên bàn. Oa cuối cùng cũng có ảnh rồi. Cô vui vẻ bước đến cầm tấm ảnh trên tay, là một người phụ nữ khoảng chừng hơn 40 tuổi nhưng vẫn rất xinh đẹp, một nét đẹp tinh tế, nho nhã lịch thiệp. "Không biết đây là ai?" Cô tự hỏi. "Là mẹ tôi." Hạo Thiên đứng ngoài cửa nói vọng vào trong làm cho cô giật mình vội đặt tấm ảnh về lại chỗ cũ. Tim cô bắt đầu đập loạn lên, bệnh cũ tái phát. Thấy sắc mặt cô hơi khó coi hắn tiến lại gần hỏi han:"Sao vậy?" Cô lấy tay áp lên ngực đến khi tim đập bình tĩnh trở lại thì thở dài một tiếng:" Không có gì, chỉ là bệnh tâm lí thôi." Hắn chả hiểu gì liền hỏi tiếp:" Là sao?" Là không nuốn cho anh biết chứ sao? thật vớ vẩn. Dù nghĩ vậy nhưng cô vẫn thành thực trả lời nguyên nhân lẫn kết quả của nó. Hơn nữa cô còn chốt lại câu cuối cùng là: "Tôi mà gặp cái tên Thiên Thiên gì đó nhất định sẽ băm dằm hắn ra làm trăm mảnh." Hắn nghe câu cuối thì sắc mặt tối sầm lại. Lúc đó hắn có 5 tuổi gặp một cô bé cá tính mạnh mẽ hắn đã ấn định cô sẽ là vợ hắn. Hắn làm cô bị thương chẳng qua là do sơ ý mà thôi. Tại lúc đó Thừa Hạo đùa quá chớn nói hắn nhất định sẽ gặp định mệnh gì đó. Ai ngờ đâu rút súng ra xử lí Thừa Hạo thì nó lại tránh được, kết quả là đạn sượt qua tay một cô bé. Hắn bị chửi cho một trận tơi bời khói lửa, nhưng không tính toán mà còn đem lòng trao cho cô bé. Đến lúc hắn gặp cô ở bữa tiệc liền thấy cô quen quen nên mới bắt cô về. Nào ngờ khi điều tra mới biết cô là cô bé tiểu An hồi đó. Vì vậy hắn mới có ý định đưa cô về, vậy mà còn chưa kịp ho he gì cô đã trốn mất rồi. Tối hôm trước hắn đến tìm cô là có mục đích cả. Mục đích chính là nhờ cô giúp đỡ xâm nhập hệ thống máy chủ Mộc gia để lấy dữ liệu, tự dưng cô lại nhắc đến chuyện bỏ trốn vậy là hắn lấy lí do này để giữ cô lại bên cạnh. Dù gì cô cũng bị hắn nhắm trúng rồi, không sớm thì muộn cô cũng sẽ là vợ hắn. Đúng là một công đôi việc. Hắn nhếch mép cười một cái. Nụ cười của hắn làm An hơi nổi da gà. Cô đưa tay lên xoa xoa chỗ da gà nổi lên liền phát hiện mình vẫn đang trong tình trạng 'khăn tắm quấn ngang ngực chờ quần áo'. Cô vội rựt lấy đồ trên tay Hạo Thiên nói cảm ơn rồi phi thẳng vào nhà tắm. Hạo Thiên vẫn đang đứng ngoài chả hiểu tại sao cô lại vội vàng đến thế, có chuyện gì sao? 

(Dung nhi: Anh hai à anh không đỏ mặt được thì cũng phải nghĩ đến An nhi tỷ tỷ chớ!!! Hạo Thiên: là sao? Dung nhi: ca đúng là ... trẻn người tỷ ấy chỉ có một cái khăn tắm thôi. HT: vậy thì sao? Dn: ca đúng thật là, bình thường thông minh lắm mà sao giờ chả hiểu gì sất!!! Là tỷ ý ngại đó, là xấu hổ đó. HT: có gì đâu mà xấu hổ, chả phải An nhìn thấy hết của ta rồi sao? ta nhìn vậy đâu có gì lạ. Dn: haizz!!! đã bảo k đỏ mặt đc thì cũng phải để tâm đến cảm nhận của người khác chớ. HT_gõ đầu Dn_ dám ăn nói thế à. Dn: á á á An tỷ ơi mau cứu muội!!! _chạy đến núp sau lưng tỷ tỷ_
An_túm cổ áo, đạp thẳng Dn ra phía trước_ cho đáng đời, tác giả gì mà vớ vẩn, để cho tỷ tỷ bị như thế đấy, Hạo Thiên uýnh chết nó đi_ hô to_ đứa này có ân oán với nhỏ này thì mau xếp hàng để uýnh 1 thể. Dn: tỷ thật nhẫn tâm, tỷ là đồ trọng chồng khinh tác giả_lấy khăn lau nước mắt_ hu hu hu_ quay lại là lưỡi_ lêu lêu lêu đã thế cho 2 người ! thân lun_quay qua đám đang xếp 

uýnh hôi_ đám tụi bay còn mún uýnh ta k? Đám đông: dám!!! uýnh chết rồi thì k viết truyện tiếp được nữa._ Sau đó là một loạt tiếng bốp bốp chát chát vang lên.)

Cô bước ra ngoài với chiếc đầm xuông trắng ngắn hơn đầu gối, vai lệch, trên không có hoạ tiết gì đặc biệt nhưng khi cô mặc vào lại rất đẹp. Thấy cô ra hắn đang ngồi trên giường liền ra hiệu cho cô lại gần. Cô nhận được tín hiệu liền đến đứng cạnh hắn. Thấy cô đứng thù lù ở đấy hắn liền kéo cô xuống ngồi cạnh hắn. Do mất đà+không phòng bị nên cô ngã vào lòng hắn. Rật mình, cô nhìn chằm chằm vào mặt hắn. ( tim cũng đập nha) Hắn thì đang lợi dụng ôm cô vào lòng. Cô cố giẫy ra nhưng hắn càng ôm chặt. Đợi đến khi cô không làm loạn nữa hắn mới nói:" Đợi đến khi tôi lấy được vị trí lão đại sẽ làm đám cưới." Nghe vậy An không khỏi than thầm: hey cha nội cha lấy vợ liên quan gì đến tôi báo cáo với tôi chi. Mà ai cả gan dám làm vợ cha này nhỉ. Tuy nghĩ vậy nhưng cô vẫn thuận miệng hỏi:" Anh lấy ai?" "Lấy em." hắn thản nhiên trả lời. "Đừng có đùa chớ!" cô không ngờ hắn lại là người biết đùa nhưng cô không thích lấy chuyện hôn nhân đùa giỡn liền đáp lại:" Anh lấy tôi sao? Tôi nói sẽ lấy anh hồi nào?" An cười cười trả lời hắn. "Vậy em đang đeo cái gì?" hắn nhìn xuống tay cô hất hàm. "Nhẫn." Cô trả lời ngon ơ không chút suy nghĩ vì hắn nói đây là thiết bị định vị phòng hờ cô bỏ trốn. "Dùng để làm gì?" "Đeo." Hắn kiên nhẫn nói tiếp:" Còn gì nữa?" "Định vị." haizz!!! hắn thở dài:" Là nhẫn cưới." "Hả?" An ngạc nhiên. "Anh lừa tôi?" "Tôi đâu có lừa em. Chẳng qua lúc đó tôi chưa nói xong thôi. Giờ để tôi nói nốt này. Cái nhẫn đó do mẹ tôi cho nói rằng đưa cho vợ tôi." "Nhưng tôi đâu có yêu anh, lí do gì mà anh bắt tôi lấy anh. Hôn nhân là chuyện cả đời đấy." 

(Dung nhi: tỷ à cưới ảnh là chuyện cả đời còn hôn người là chuyện vài giây thôi. ^,^
An: là sao?
Dung nhi: từ hôn nhân hiểu theo 2 nghĩa, nghĩa 1 là kết hôn, nghĩa 2 hiểu theo mặt chữ, hôn là động từ, nhân là người=> hôn nhân là hôn người đó chị 
An:chịu thua nhỏ này lun +_+')

Chap 9: sao anh lại ở đây?


Xin lỗi các p nha dạo này mình bị mẫu thân đại nhân tịch điện thoại, thỉnh thoảng mới viết được một tí nên tốc độ hơi chậm. Các p ráng chờ Dung nhi viết nha. Chắc cũng phải chờ hơi lâu đấy. 


Sau một hồi ăn uống no nê An mới bắt đầu nghe mấy người kia nói chuyện.<chị này đúng là k còn j để nói> Cô vừa hạ đũa xuống đã thấy Hạo Thiên nhìn sang mình. Không hiểu hắn muốn gì nên cô đành ngồi im lắng nghe. 

"Mộc Dĩ, ông muốn chúng tôi công nhận địa bàn này là của Mộc gia trước các gia tộc khác?" Hạo Thiên hỏi lãnh đạm. 

"Vâng thiếu chủ có thể giúp chúng tôi thì chỉ cần có thể điều kiện gì chúng tôi cũng đáp ứng." người đàn ông tên Mộc Dĩ trả lời. 

HT:"Lí do?"

MD: "Nếu thiếu chủ có thể thừa nhận thì các gia tộc khác sẽ không có ý kiến."

Con trai ông ta Mộc Khiêm nói tiếp:" Đúng thế thiếu chủ, chỉ cần ngài đồng ý tất cả các thiết bị công nghệ tiên tiến nhất Mộc gia chúng tôi đều thuộc về ngài."

HT:" Ông đoán xem chúng tôi có cần những thứ đấy không?" vừa nói hắn vừa quay sang nhìn An. 

Hiểu ý hắn cô nói:" Đúng thế hình như các người có ý không coi tôi ra gì?" Vừa nói câu này mà cô vừa đau, nói vậy thì khác gì ép cô chế mấy cái đồ công nghệ cao đưa cho hắn vô điều kiện. Nếu bây giờ cô nói không thì hắn sẽ mất mặt, mà hắn đã mất mặt thì cô còn sống yên được hay sao?

MK:" Chúng tôi không có ý đó, chỉ là các thiết bị của chúng ta có phần không giống nhau, có thể bổ sung cho nhau có khi nào kết hợp chúng lại sẽ thành một món hoàn hảo."

An nhíu mày nhìn vào hai cha con kia nói:" Không giống nhau? Ý anh là đồ của tôi không bằng đồ của mấy người." 

Hạo Thiên nhìn An hài lòng, không ngờ cô bé này còn có miệng lưỡi sắc bén không kém gì mấy ông luật sư. Sau một hồi nghe An đàm phán hắn mới lên tiếng:" An, chuyện này bỏ qua đi." Nghe hắn nói vậy cô quay sang uất ức nhìn như nuốn nói: rõ ràng tôi vẫn chưa nói lí lẽ với hai cha con nhà kia xong sao lại bắt tôi dừng lại. Thấy Hạo Thiên hạ giọng với cô Mộc Dĩ cho rằng cô là phụ nữ của hắn nên cũng nhún nhường cười cười nói:"Phải đấy tiểu thư Lee, cô hãy bỏ qua cho chúng tôi lần này đi, sẽ không có lần sau đâu." Trong khi đó tên Vân Song đứng sau mà mở to mắt tự hỏi: đây có phải đại thiếu chủ không vậy? hay là nhị thiếu chủ? sao thiếu chủ lại nói ra cái câu mà ngài chưa từng nói với ai, nay cả mẹ ngài.(chịu anh này luôn, ngay cả đâu là đại đâu là nhị cũng không phân biệt được haizz) Nhìn vẻ mặt của Hạo Thiên mà An không thể tin nổi, cái mặt hắn đột nhiên chẳng thấy lạnh lẽo chút nào mà thay vào đó là chút ấm áp. Cái ấm áp này chỉ người nhạy cảm( hội chứng rật mình+sợ anh trai nhà ta đó p) như cô mới phát hiện ra, còn hai cha con họ Mộc kia vẫn chỉ thấy vẻ mặt lãnh đạm, bất cần đời của hắn. Cô bị cái vẻ mặt của hắn doạ cho im bặt chỉ biết gật đầu đồng ý. Thấy cô gật đầu hắn quay sang nói tiếp:" May cho hai người đấy, nhưng còn một cái không may nữa sắp sảy ra và tôi đảm bảo cái không may này sẽ ném hai người ra khỏi đây." Nghe giọng điệu điệu của rất chi là ám muội người khác nghe xong không khỏi lạnh toát sống lưng. Cái mặt của hai cha con kia tối sầm lại sau câu nói của hắn. Họ biết Hạo Thiên không bao giờ biết đùa là gì, hắn nói câu nào là vận dụng kiến thức thực hành luôn. Đến lúc này Mộc Dĩ mới láp bắp được vài từ:" Ngài... ngài... ý ngài là gì?" Hắn toát cả mồ hôi lạnh. Nhìn thấy gã này mà An không khỏi không khâm phục thiếu chủ đáng kính nhà cô. Hắn quá bá đạo, bá đạo đến mức khiến người khác phải run sợ. Hạo Thiên không màng đến sự sống cái chết của cha con họ Mộc kia mà vào thẳng vấn đề, hắn cất giọng gọi:" Vân Song!" Ngay lập tức hiểu ý hắn, Vân Song bước lên lấy ra chiếc USB dật lên bàn. Lão già Mộc Dĩ sai người mang máy tính đến. Đích thân cậu con trai vàng bạc Mộc Khiêm của ông ta mở dữ liệu trong USB ra, không ngờ cậu ta vừa nhìn lướt qua mặt mũi đã tái xanh. Bàn tay cậu ta run run đưa máy tính cho cha mình. Ông ta nhìn thấy mặt mày cũng trắng xanh thất thường. "Ông còn muốn chung tôi làm chứng?" Nói rồi hắn đứng dậy quay lưng đi ra ngoài. Thấy hắn đi An cũng đứng dậy theo sau hắn. Ở đằng sau Đông Vũ tiến lại chỗ hai cha con kia rút USB ra, nhếch mép cười một cái gian tà. Thấy nhóm Hạo Thiên đã ra khỏi phòng, cha con kia liền chở mặt. Mộc Dĩ nghiến răng nghiến lợi quát: "Hạo Thiên, là ngươi trở mặt trước. Người đâu hành động." "Vâng lão đại."

Hạo Thiên vừa bước qua khỏi cổng tiếng súng dần vang lên làm An giật mình. Cô bất giác lao thẳng về phía hắn, run run nấp sau lưng hắn. Cảm nhận được sự sợ hãi của cô hắn vòng tay qua vai cô, ôm cô vào lòng. Mặt cô áp sát vào khuôn ngực rắn chắc, nghe tiếng trái tim hắn đang đập không nhanh, không chậm. Nó đập đều đều chứng tỏ hắn đã rất quen thuộc với cảnh súng đạn. Hắn ôm cô tiến thẳng về phía chiếc lamborgbini đang dừng ngoài cổng, trên tay cầm một khẩu súng ngắn bắn liên tiếp vào địch. Vân Song cũng bắn yểm trợ cho hắn và cô. Không biết từ bao giờ người của Hạo Thiên đã vây quanh bọn họ, xả súng liên tục vào địch. Hạo Thiên đưa An lên xe, ngồi ở ghế sau, Vân Song ngồi trên ghế lái điều khiển xe chạy vun vút trên đường. Đằng sau tiếng súng vẫn không ngớt. An vẫn ôm chặt hắn, vùi đầu vào ngực hắn. Dần cảm nhận được sự an toàn cô bắt đầu ngọ nguậy muốn thoát khỏi vòng tay của hắn nhưng bị hắn giữ lại nói:" Ngồi im." Cô đành ngồi im để cho hắn ôm, dù sao ở trong vòng tay này của hắn cũng tạo cho cô cảm giác an toàn. "Sợ sao?" hắn hỏi. "Ừm" cô trả lời. "Cô biết bắn súng?" nhớ lại lần đầu tiên gặp hắn, khẩu súng trên tay cô bị hắn chế ngự dễ dàng, cô hơi xấu hổ trả lời:" à... ờ... tại muốn trả nợ." "Sao lại sợ?" đáng lí người biết bắn súng thì đâu có sợ tiếng súng nhưng cô lại run như cầy sấy. " Tại hội chứng từ bé thôi. Lúc 3 tuổi tôi gặp 2 tên song sinh. Bọn chúng không biết là con cái nhà nào mà mang cả súng ra chơi sau đó thì bắn trúng tôi." Cô kể sự việc hôm ấy ra một cách trơn chu mà không chút run sợ là do được ở trong nơi chú ẩn vô cùng an toàn. Nghe lời cô kể mà mắt hắn sáng hẳn lên, ôm chặt cô vào lòng để cô không nhìn thấy nụ cười của hắn. Bị hắn ôm đến nghẹt thở nên cô bắt đầu giẫy giụa, hắn siết chặt hơn định vị cô trong lòng hắn nói:" Ngồi im." Vòng tay rắn chắc của hắn làm cô đau, không chịu nổi cô kêu lên:" A! Anh mau thả tôi ra! đau quá!" Nghe tiếng kêu của cô mà hắn giật mình, lực đạo của hắn đã nhẹ lắm rồi vậy mà cô vẫn đau, nếu sau này hắn với cô... thì sẽ thế nào? Hắn liền lới lỏng vòng tay, sửa lại tư thế ngồi để cô ngả người vào hắn một cách thoải mái. An cũng không để ý đến cái hành động kì quặc này mấy, cái cô cần bây giờ không gì khác ngoài ngủ. Cô đưa tay lên xem đồng hồ thì phát hiện đã 1 giờ đêm rồi, cô mà không đi ngủ ngay chỉ e là sáng mai cô sẽ thành gấu trúc. Sắc đẹp là số một, người yêu là số hai, muốn có người yêu đạt tiêu chuẩn mĩ nam thì cô phải là mĩ nữ. Không nghĩ ngợi gì nhiều cô liền dựa vào khuôn ngực rắn chắc của hắn mà đánh một giấc ngon lành. Ngồi ngắm cô ngủ ngon lành hắn bất giác đưa tay lên vuốt má cô, gạt những lọn tóc còn vương trên trán, đặt lên trán cô một nụ hôn chúc ngủ ngon. Vân Song ngồi đằng trước nhìn thấy hết qua gương chiếu hậu thì mở to mắt ngạc nhiên, sao thiếu chủ bá đạo không gần gũi nữ sắc nhà hắn lại...


_*_*_*_*_*_*_*_*_*_*_*_


Sáng hôm sau trên chiếc giường rộng thênh thang, một tấm thân mảnh dẻ, mềm mại đang dấu mình dưới chiếc chăn ấm áp toả ra mùi thơm đặc biệt. Cô nở nụ cười nhẹ trên môi tận hưởng mùi thơm ấy. Cô đang mơ một giấc mơ thật đẹp thì một hình ảnh hiện lên, đó là một lễ đường rộng thật rộng, trang trí nguy nga lộng lẫy. An đang tiến vào cùng chiếc váy trắng rất đẹp. Cô lại phát hiện thân thể mình teo nhỏ lại thành lúc cô 3 tuổi. Đi cạnh cô có ông cô, phía cuối kia là một cậu bé 5 tuổi đang khoác trên mình bộ vest đen đứng cạnh cậu là một cậu bé cũng tầm tuổi cậu với thân hình giông hệt cậu bé kia. Vì quá xa nên cô không thể nhìn thấy mặt, cô tiến nhanh về phía cậu bé mang danh chú rể kia để nhìn rõ hơn mặt cậu. Nhìn thẳng vào mặt cậu cô phát hiện là tên hồi nhỏ đã bắn cô. Rồi lại ngước lên nhìn xung quanh, không có linh mục, chỉ có 2 chiếc ghế ở trên mục phía sau cậu bé. Chưc kịp hoàn hồn cậu bé đã tiến lại phía cô nâng tay cô lên bá đạo trao nhẫn cho cô, bá đạo bế bổng cô lên đưa cô đến, đặt cô xuống chiếc ghế phía sau, tay nắm chặt tay cô rồi tự giác ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. An giật mình tỉnh giấc thấy khung cảnh xung quanh mình vừa lạ vừa quen. Cô ngồi thẳng lưng ngó nghiêng nhìn quanh phòng nhận xét: màu sơn chủ đạo đen trắng, bài trí gọn gàng, có bàn làm việc, có tài liệu, phòng rất rộng, rất mạnh mẽ nhất định đây không phải phòng mình. Rồi cô nhìn chăm chú vào một cánh cửa, là một căn phòng, có đèn sáng, có người. Cô liền đứng dậy tiến về phía cánh cửa. Đặt tay lên nắm cửa, nắm chặt, vặn và... đỏ mặt. Cô nhìn thấy phía sau thân trần của Hạo Thiên. Sững người, cô hoá đá không nhích nổi một bước. Hắn vẫn không quay lại chỉ nói:" Nhớ tôi sao? Em có thể gặp tôi ở chỗ khác mà."


<gì kì vậy các p? sao k có ai vote jum Dung nhi vầy? các p làm Dung nhi tổn thương rồi à nha. K có ai vote thì Dung nhi k có hứng viết truyện đâu à nha. Chán phèo>

Chap 8: xâm nhập thành công


Ra khỏi lối đi đầy nguy hiểm kia, họ nhanh chóng tiến sâu vào trong. Bên trong rất ít người canh gác đa số chỉ dùng thiết bị theo dõi khiến cho An khá khổ sở vì phải ngắt mấy cái camera đời mới nhất của Mộc gia chưa được tung ra thị trường, đã thế vừa đi lại còn vừa phải nấp để tránh cho hình ảnh của mình không bị lọt vào camera. Sau một hồi ngắt camera cô lấy khăn lau mồ hôi rồi không biết rút từ đâu ra chai nước ngọt uống ừng ực khiến cho tên kia nhìn khinh bỉ nói:" Cô móc từ xó nào vậy? Vừa ăn xong cách đây mấy tiếng đã đói rồi sao?" "ơ hớ, tôi đâu có đói chỉ khát thôi. Cái này tôi móc ở cái xó nhà thiếu chủ đấy khôn hồn thì ăn nói cho cẩn thận." Hắn ú ớ không biết cô đã lấy từ lúc nào và trên người cô hiện giờ có bao nhiêu cái túi mà đút được lắm đồ linh tinh thế không biết. Đi được một đoạn thì tới một cái sảnh lớn dẫn đến một thang máy tự động. Cô và hắn không dùng thang máy vì bên trong nhất định camera theo dõi vả lại không có chỗ nấp an toàn để gỡ bở nó hết. Leo được ba tầng cô đã thở hổn hển mệt dã cả chân tay còn hắn thì sức khoẻ như voi vẫn chẳng thấy mệt gì hết làm cô nhìn thấy mà nể phục sức trâu đồng của hắn. Lúc đầu khi biết Mộc gia là gia tộc nổi về công nghệ cao thì cô hương phấn cho rằng có đối thủ cạnh tranh rất vui nhưng sau khi leo hết ba tầng thì cô rủa Mộc gia như sau:" Cái gia tộc chết tiệt sao mà giầu quá vậy, bộ thừa tiền sao mà chỗ nào cũng thấy camera với càmềrà, cứ cách 5m là lại có một cái. Biết thế ta vác theo cái máy tính có phải đỡ tốn hơi không. Khi về nhất định ta sẽ chế cái máy tính siêu nhỏ để mang theo phòng hờ việc tương tự xảy ra. Hứ cái gia tộc thừa hơi."

(hoàn cảnh của tác giả: đang ngồi ăn táo chấm bột canh hảo hảo) 

Cuối cùng sau một hồi đấu tranh vật vã với hơn trăm bậc thang cô đã lết thân lên được tầng 5-tầng cao nhất toà nhà Mộc gia. Tưởng chừng sắp được vào phòng điều khiển xả hơi thì trước mặt cô là một đại sảnh lớn khủng khiếp, tiếp sau đó là một cánh cửa sắt cao ngất. Có lẽ sau cánh cửa kia là phòng điều khiển. Cô quan sát một hồi quanh đại sảnh thì phát hiện gì đó thất thường. Cô nói mà mắt cứ đảo khắp nơi không dừng lại:" Ở đây không có camera." "Lạ thật?" Dường như Vân Song cũng đã nhận ra điều này. Sau một hồi quan sát cô tiến về phía một bức tường kính trong suốt. Trên đó có một bảng khoá chỉ có thể mở bằng dấu vân tay. Cô quan sát kĩ lưỡng xung quanh rồi nhếch mép ra lệnh cho hắn:" Đứng yên đấy ở đây có laze cảm biến."( chị này sai anh này cứ như quân hầu ý, trong khi anh này nắm giữ nhìu quyền lực còn chị này thì đang trong tình trạng tay trắng lập nghiệp) Nói rồi cô rút trong túi ra một cái kính chuyện dụng nhìn những thứ trong suốt. Thật không ngoài dự đoán của cô những tia laze không màu kia đã hiện dần trước mắt. Cô nhẹ nhàng bước đến, luồn lách cơ thể qua chúng. Cô uốn thân mình đủ kiểu để vượt qua đám tia laze dây dợ răc rối kia không chút chở ngại mà trong lòng thầm cảm ơn ông nội cô đã bắt cô ngày nào cũng phải đến trung tâm thể thao để học cái lớp múa gì gì ấy. Cô lách thân mình đến bên cánh cửa sắt phía cuối ấn nhẹ vào nút màu đỏ trên bức tường cạnh nó. Ngay lập tức màn laze biến mất, cánh cửa bỗng nhiên mở ra. Đắc ý với trình độ uốn dẻo kiệt suất của mình cô tự sướng trong lòng quay lại nói với Vân Song:" Được rồi đấy, vào đi." Vừa nói cô quay người bước vào thì đâm sầm vào vật gì đó cưng cứng làm cô ngã ngửa về phía sau. Cái bệnh mẫn cảm với thành phần giật mình của An lại biểu tình dữ dội nhưng cũng có phần nhẹ hơn lần mấy trước. Lúc cô ổn định nhịp tim thành công thì cũng là lúc một khẩu súng chĩa thẳng vào đầu cô. Cô chẳng hề hốt hoảng mà nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, một thân hình cao lớn với nước da ngăm đen khoẻ khoắn đang đứng trước mặt cô tựa núi thái sơn. An vừa phủi tay định đứng dậy thì cảm nhận được một luồng gió lướt qua mình rất nhanh xông thẳng về phía tên kia. Chớp mắt tên kia đã ngã gục ngay trước mặt. Một người nghiền tiểu thuyết như cô đã từng thấy vô số cảnh như vầy nhưng khi ở trong hoàn cảnh này mới thực sự cảm nhận được điều thú vị của nó. Môi cô bất giác nhếch lên thành nụ cười. Rất nhanh chóng cô và hắn đã lọt được vào trong tuy có chút trở ngại. Cô nhanh tay xử lý công việc của mình để nghỉ ngơi. Cô tiến thẳng vào trong mà không đoái hoài gì đến mấy tên nhân viên bên trong mặc cho Vân Song hạ chúng chỉ bằng một tay. Cô thả người lên chiếc ghế phía trước màn hình cực to của máy chủ. Những ngón tay thon dài của cô lướt trên bàn phím, những con số trên màn hình bắt đầu giao động, chúng nhảy liên hồi không ngừng nghỉ. Chỉ chưa đầy một phút sau cô đã xâm nhập thành công, đứng qua một bên nhường phần còn lại cho hắn. Cô ngồi sang một chiếc ghế khác ở máy phụ quan sát camera mà nghĩ bụng: cái Mộc gia này xem ra cũng có chút bản lĩnh, hệ thống máy móc toàn là đời mới nhất, có thể làm cô mất tới 1 phút mới có thể xâm nhập nổi thì cũng xem như có trình độ. Bình thường để xâm nhập, phá mã hoá máy chủ cô chỉ cần chưa tới 20 giây. Cô nhìn lướt qua màn hình camera thì phát hiện một bóng người rất quen đang ngồi trịnh trọng, trước mặt là một người đàn ông khoảng chừng 4-50 tuổi và một tên khác trẻ măng chỉ tầm 26 tuổi. Không khí rất chi là căng thẳng. Thấy vậy cô quay sang Vân Song hỏi:'' Mau giải thích cài này đi." Nghe vậy hắn bấm nút enter rồi quay sang cô theo hướng mắt cô nhìn vào màn hình:" Sao cô lại hỏi tôi, chả lẽ lúc ăn cơm cô không nghe gì sao?" "À, Ừ, không, tôi có để ý mấy người nói gì đâu." cô thành thật trả lời. " Thiếu chủ mà biết được sẽ chết với ngài." Hắn trách móc. "Thiếu chủ biết rồi, nhưng có nói gì đâu.'' Cô thành thật trả lời lần hai. "Hả?" hắn không tin vào tai mình. Thiếu chủ nhà hắn đã bao giờ tha cho kẻ nào đâu. Nhất là kẻ đang trong quá trình đền bù tội lỗi như cô nữa. " À... tại sao anh ấy lại đến đây." An hỏi. " Không biết, nhiêm vụ này thiếu chủ không cần phải ra mặt cũng hoàn thành được. Nếu muốn biết thì tự mà hỏi ngài. Mà cô không nên hỏi thì hơn." Hắn đáp lạnh lùng. Cô không nói gì chỉ gật đầu một cái. Thấy cô không có ý kiến gì hắn đưa tay rút cái USB và nói:" Đi thôi." Cô cũng đứng dậy đi theo hắn đến phòng khách Mộc gia.


Vừa đến cửa phòng họ đã bị chặn lại bởi hai tên vị sĩ cao to (đen hôi) An thầm cảm thán: sao ở đây toàn lực sĩ khổng lồ vậy. "Mấy người là ai?" Một trong 2 tên hỏi. "Người của Hứa gia." Vân Song đáp một câu lạnh ngắt. Thấy hắn nói vậy 2 tên vệ sĩ phân công nhau, một tên ở lại canh, một tên vào trong báo cáo. Một lát sau hắn ra rồi cúi đầu trước An và hắn:" Mời hai vị vào." Tên còn lại biết ý mở cửa cho họ. Vừa bước vào An đã thấy Hạo Thiên đang ngồi ở chiếc bàn bên trên đầy thức ăn sơn hào hải vị. Vừa thấy chúng mắt cô sáng lên, bụng sôi òng ọc biểu tình. Thấy dáng vẻ của cô Hạo Thiên ra lệnh:" Lại đây!" Nghe vậy cô ngoan ngoãn tiến lại đứng cạnh hắn. "Ngồi xuống!" Vẫn là giọng nói lãnh đạm của hắn vang lên. Tuy không hiểu hắn đang định làm gì nhưng cô vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống không do dự. Thấy hành động của cô Vân Song không khỏi lắc đầu, làm sao mà một Lee Anko ngang ngược, ương ngạnh, hay sai bảo hắn của lúc nãy lại biến mất nhanh như thế? Thay vào đó là một thiếu nữ yêu kiều, cá tính mạnh mẽ nhưng rất biết nghe lời. Có thể thấy rõ là cô rất sợ Hạo Thiên. Điều này xem như điểm yếu của cô. Nắm bắt được nhược điểm của cô, Vân Song nhếch mép cười gian xảo, không quên liếc cô một cái. Cảm nhận được điều chẳng lành phát ra từ người hắn, sống lưng cô bỗng chốc lạnh toát. 

Không khí trên bàn ăn vô cùng không tự nhiên từ khi bắt đầu và cả khi An xuất hiện.(dĩ nhiên 3 người kia vẫn thản nhiên như k òi) Để phá vỡ bầu không khí không mong chờ này người đàn ông lớn tuổi lên tiếng:" Xin hỏi vị đây có phải tiểu thư Lee của tập đoàn The World?" "Đúng." Vân Song đứng sau cách Hạo Thiên 1m trả lời. An hơi sững người vì tại sao hắn lại biết cô. Lập tức lấy lại thần khí cô hỏi:" Ông biết tôi?" Tên ngồi bên cạnh tuổi tiếp lời:" Danh tiếng của tiểu thư vang rội toàn cầu có ai không biết chứ." Cô chẳng bao giờ quan tâm người ta nói gì về mình cũng chẳng bao giờ xem tin tức gì hết mà suốt ngày hết ăn đến ngủ, ngồi ru rú trong nhà tháo tháo lắp lắp chế ra mấy đồ linh tinh không thì ngồi nhai tiểu thuyết có khi còn viết ý tưởng của mình ra rồi đăng lên web...< chị này viết ra bao nhiêu thì được comment bấy nhiêu nhưng tốc độ và số lượng thì cô cùng thảm hại, 1 tháng mới ra được 1 chap_lí do: khi nào có hứng mới viết> Nói cho cùng cả tuần hiếm lắm mới ra ngoài vài lần vì vậy trở thành người mù thông tin. " Thôi thôi người ta là ha đã có chủ con còn lắm điều làm gì?" Người đàn ông lớn tuổi cười giả lả nhắc nhở con trai. Nghe vậy cô suýt chút nữa sặc nước miếng, cái gì mà hoa đã có chủ chứ cô vẫn còn là gái tân đấy. "Cha à con chỉ là fan cuồng gặp thần tượng thôi mà." Sau vài câu chào hỏi với An bọn họ tiếp tục nói truyện, một không khí căng thẳng lại ập tới. Nhìn bộ dạng căng thẳng của hai cha con kia mà An vẫn ăn ngon lành< chị này cứ có thức ăn là chả thèm để ý gì xung quanh = = >

Chap 7: nhiệm vụ đầu tiên


Chiếc xe chở An và Vân Song dừng lại gần một toà nhà lớn thiết kế theo kiểu Trung Quốc hiện đại. An mở cửa xe bước xuống trong bộ dạng trắng muốt từ đầu đến chân.( chị này ngoài đồ màu trắng ra chẳng còn màu nào khác) Cô mặc chiếc áo ba lỗ trắng in hình đôi cánh thiên thần đen được sơ vin gọn gàng, bên ngoài khoác chiếc áo da bóng trắng, chiếc quần cạp cao đến ngang eo ôm sát, đôi bốt ngắn cổ cao chừng 10 phân. Mái tóc buộc gọn gàng. Tay đeo chiếc vòng bản bằng bạc đính kim cương trắng, cổ đeo chiếc vòng có mặt hình tròn bên trong khắc đôi cánh nửa thiên thần, nửa ác quỷ rất tinh xảo( dĩ nhiên lúc nào tay cũng phải đeo cái nhẫn mà Hạo Thiên gạt cô đeo vào) Vân Song diện bộ comle đen từ đầu đến cuối. Hắn nhìn An mà nheo mắt phàn nàn:" Cô tính đi nộp mạng sao mà mặc màu này? Không hiểu sao thiếu chủ lại dùng cô." An đang chăm chú nhìn cái gì đó trên tường trả lời:" Kệ tui, không còn bộ nào thì đành mặc nó thui mai mua đồ mới." Nói rồi hai người tiến thẳng đến núp sau một bức tượng trước cổng. An chỉ tay về phía đầu rồng được gắn trên cửa chính nói:" Ở đây có hệ thống camera an ninh." Vân Song nhìn theo hướng tay cô chỉ rồi gật đầu:" Đây là điều hiển nhiên." Cô quay sang hắn :" Là ý gì?" " Cô không biết tí gì về Mộc gia sao?" Cô lắc đầu, hắn nói tiếp:" Là gia tộc mới nổi về công nghệ cao, nổi tiếng với các phát minh vượt thời đại nói đơn giản là ngang hàng với tập đoàn The world nhà cô." "Ờ...um... hả? Ngang hàng sao?" Cô mở to mắt nhìn hắn ngạc nhiên, cái tập đoàn của ông cô đã được vinh danh lớn mạnh nhất thế giới vậy mà vẫn còn Mộc gia ngang hàng nữa. Không cần hắn trả lời cô nhếch mép cười gian xảo:" He he vụ này vui đây." Nói rồi cô quay qua Vân Song cười gian xảo:" Anh đi ngắt camera đi." Hắn đứng dậy nhanh như cắt luồn qua bụi cây gần đó lẻn vào sau, áp sát vào tường men theo nó đến gần cửa chính. Hắn rút trong túi ra hai cái phi tiêu sắc lém phóng thẳng vào hai con mắt của con rồng. Camera siêu nhỏ trên đó bị phá hỏng. An đứng dậy tiến thẳng về phía cánh cổng, hắn cũng lại gần và đứng sau lưng cô. Cô ngước mắt lên nhìn con rồng ước tính chiều cao của nó tầm 2m và quay lại bảo hắn:" Đỡ tôi lên." "Làm gì?" Hắn hỏi lại. " Phá rồi sẽ có người xuống kiểm tra ngay. Anh thấy vậy không bị phát hiện mới lạ." Hiểu ý cô, hắn cúi xuống nắm lấy cổ chân cô, nhấc bổng cô lên một cánh nhẹ nhàng. Cô dùng sức rút hai chiếc phi tiêu ra đút vào túi và rút ra một hộp quẹt, cô hơ hơ vào đầu cái camera mini làm nó hơi bốc khói rồi lắp một lớp nhựa trong suốt vào hai mắt con rồng tạo hiện trường giả một vụ cháy camera. Xong xuôi cô từ từ nhảy xuống khỏi người hắn. Cô cùng hắn lẻn vào trong một cách dễ dàng. Vừa lúc họ vừa đi một tên nhân viên đi xuống kiểm tra, dĩ nhiên hắn tưởng camera bị chập điện gì gì đó. Hai người lẻn đến một cánh cửa sắt lớn. Hắn định mở ra thì bị cô ngăn lại. Hắn nheo mắt nhìn cô:" Sao vậy?" Cô trả lời gọn:" Không ổn." Hắn nhìn ngang, ngó dọc đúng là không ổn, không một bóng người canh phòng, đến đi tuần còn chẳng có." Toàn bộ đều dùng công nghệ cao?"_Hắn hỏi. "Đúng." Cô rút trong túi ra một chiếc phi tiêu hồi nãy của Vân Song. Cô đảo mắt quanh một vòng trên chiếc cửa sắt rồi dừng lại ở một góc khuất trên nó. Cô đưa cho hắn cái phi tiêu kêu hắn phóng vào đó. Quả nhiên tiếng roẹt roẹt phát ra khẳng định sự tồn tại của điện trên nó. An quay người ra bức tường rồi lần lần trên nó. Không hiểu được hành động kì quái của An hắn hỏi:" Tìm gì?" "Không biết nhưng cái này giống cơ quan ngầm ở trong tường." Nói rồi cô quay sang tiếp tục tìm. Hắn cũng giúp cô một tay, vừa gõ tay vào tường vừa vểnh tai lên nghe. Đến một điểm phía dưới cách mặt đất 30 cm thì hắn dừng lại. Gõ liên tục vào một điểm sau đó ấn mạnh lên nó. Cánh cửa từ từ mở ra để hiện lên một căn phòng bốn bề toàn kính chịu lực trong suốt không có nền đất, cao khoảng 2m rưỡi rộng 2m, dưới nó là đèn led sáng chói tạo thành một lối đi rất sâu không có vật cản. Bỗng nhiên Vân Song kéo An vào trong mà không thèm đoái hoài gì tới phản ứng của cô. "Làm gì vậy?"_An hỏi. "Có người đến." Hắn nép người vào bức tường duy nhất sau cánh cửa sắt. Cộc cộc... tiếng gõ vào tường vang lên. Thấy vậy hắn kéo An lên bám vào thanh sắt trên trần kính. Cốc... Tách... soạt... cánh cửa mở ra, một tên mặc đồ đen bịt kín mặt bước vào. An không khỏi giật mình khi nhìn thấy hắn bám sát và men theo lớp kính chịu lực đi vào lối đi sâu hun hút kia. Hắn đi được một đoạn thì từ xa một tia laze đỏ rực vắt từ hai vách kính tiến lại gần cách mặt đất 20 cm. Hắn từ từ bước qua nó rồi đi tiếp. Cứ thế rồi chiều cao tăng dần: 40, 60, 80, 1m... hắn đều vượt qua. Lần này số tia laze dần tăng lên:2 tia,3 rồi 4 tia đan chéo vào nhau tiến lại. Thân hình tên kia khá cao nhưng rất dẻo, hắn uốn mình đủ kiểu để vượt qua chúng. Càng ngày nó càng di chuyển nhanh dần về phía hắn. Đi được một đoạn khá xa với Vân Song và An hắn nhìn thấy cái gì đó trước mặt rồi vẻ mặt tươi lên hẳn. Hắn bước lên bậc thang cuối cùng ở đó. Vì quá vội để chạm vào vật đó nên hắn không đề phòng và... một loạt tia laze phóng tới rất nhanh xuyên qua người hắn, cắt hắn thành từng mảnh nhỏ, máu chảy ròng ròng. An không khỏi hết hồn vì cảnh tượng đó.( hai người này leo xuống từ bao giờ rùi) cô biết mấy cái laze đó dùng để làm gì nhưng không thể tưởng tượng nổi nó lại là vũ khí giết người ghê gớm giữ vậy. Cô dự định sẽ thử mua nguyên liệu về chế ra laze nhiệt năng (cái lúc nãy í) ai dè Mộc gia lại có người giỏi vậy chế ra trước cô. "Không sao đâu, để tôi đi." Vân Song nhìn về phía xác tên kia nói." Đừng coi thường nó. Cái đó sắc bén như vậy nhờ nhiệt độ vô cùng cao, nó có thể cắt đứt bất cứ thứ gì. Nhìn này." Nói rồi cô cầm chiếc phi tiêu phóng thẳng về phía cái xác. Chiếc phi tiêu chưa đi được nửa đường thì một tia laze đỏ xuất hiện lao thẳng về phía nó. Đầu phi tiêu và laze giao nhau ở giữa con đường, laze đi xuyên qua nó tách nó làm đôi rơi lộc cộc xuống đất. Vân Song nhìn thấy tốc độ chóng mặt của tia laze không khỏi ngạc nhiên hỏi:" Sao cô biết?" " Tôi dự định... à mà không có gì, chỉ là dựa vào tốc độ hai bên mà đoán thôi." An định nói toẹt ra nhưng nghĩ lại thì không nên nói cô dự định chế loại này. Nếu tên này biết đằng nào chả về báo cáo cho Hạo Thiên biết, mà tên kia mà biết thì hắn lấy lí do: lấy công chuộc tộibắt cô phun ra cách làm+ cách dùng thì đồ của cô từ của riêng biến thành của chung rồi còn gì nữa. Cô đâu có ngốc như vậy. " Nói đi làm cách nào để vượt qua." Hắn hỏi." Ừ thì đi từ từ thôi giữ nguyên vận tốc rùa bò thì laze sẽ đi cùng vận tốc rùa bò. Nếu tăng tốc thì laze chạy càng nhanh. Ha ha ha đến lúc đấy mi muốn giảm tốc nó cũng chạy nhanh như thường thôi nhớ đấy. Mỗi bậc thang là một nút khởi động mức độ khó." An vừa nói vừa xoay xoay chiếc nhẫn. Hắn nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay của cô mà không hiểu sao sock khủng khiếp. Mắt mở to, tròn xoe, mặt cắt không còn một giọt máu lắp bắp:" Cái này... thiếu chủ cho cô sao?" Cô dơ chiếc nhẫn lên thản ngiên nói:" Ừ. Tôi bị gạt." "Thảo nào..." Hắn chưa nói hết câu thì cô cắt ngang:"Thiếu chủ nói đây là thiết bị định vị phòng ngừa tôi trốn. Haizzzzz..." Câu nói này của cô làm hắn nuốt mấy chữ còn lại vào bụng. Mấy chữ đó là: thiếu chủ kêu tôi bảo vệ an toàn cho cô nếu không thì chết với ngài. Đây cũng là lí do hắn đòi đi vào cái con đường chết người kia, nếu mà để An đi thì hắn sẽ chết không toàn thây dưới tay Hạo Thiên.( Dung nhi: thảo nào từ đầu đến giờ Vân Song huynh nghe lời An nhi tỷ tỷ thế. Vân Song: chứ không thì thiếu chủ giết ta à.haizzz! thiếu chủ cũng thật là sao lại bắt tên mù tịt công nhệ như ta đi theo bảo vệ cô ta chứ. À mà khoan_ liếc xéo Dung nhi làm nó sởn gai ốc_phải trách mi chứ. Dung nhi: tại sao là muội? Vân Song: thì tác giả nhà mi nghĩ ra cái kịch bản vớ vẩn này chứ sao trăng gì lên trời mà tìm_ nổi khùng. Dung nhi: á á á cứu muội với An nhi tỷ tỷ. Muội không lên trời hái sao đâu. Á mà huynh bảo kịch bản vớ vẩn có nghĩa là những gì Thiên ca làm đều vớ vẩn cả. Muội đi méc thiên ca ha ha ha_ dọt lẹ k bị tóm là toi.) Sau khi An xoay chiếc nhẫn vài vòng, từ trong hiện ra một mắt kính hình tròn nhỏ hơi lồi lên. Cô đưa nó lên đặt trước mắt, nhắm mắt còn lại vào nhìn về phía cái xác quan sát xem có gì mà làm tên kia vui mừng đến quên cả phòng thủ. Cô hát hiện ra một cái nút màu đỏ có thể là công tắc. Cô thu cái kính lại nói:" ở cuối đường có công tắc. Không được bước lên bậc cuối cùng. Bước lên đó sẽ khởi động công mức nhanh nhất của laze." Tốc độ của cái phi tiêu nó còn đuổi kịp thì tốc nhanh nhất chắc tương đương vận tốc ánh sáng mất. Hắn chỉ gật đầu một cái rồi nhìn chằm chằm vào cái nhẫn của cô hỏi:" Cái đó cô chế thêm hả?" "Ừ" cô trả lời thản nhiên như không. "Không cần tháo ra sao?" "không tháo được nên chỉ chế được cái mắt kiếng tin hin này thôi." Vừa nói cô vừa tháo chiếc vòng cổ ra ấn nhẹ vào hình đôi cánh đen. Lập tức nó lộ ra một đầu dao sắc bén. An đưa cho hắn dặn dò:" Khoảng cách đứng từ dưới bậc đến công tắc khá xa, không với tới được nên hãy dùng cái này. Kĩ thuật phi tiêu của anh không tệ." Không còn gì nữa hắn làm theo lời cô từ từ tiến sâu vào trong, luồn lách qua những tia laze sắc bén kia. Sau một hồi sử dụng vận tốc rùa bò hắn đã đến nơi. Hắn dùng hai ngón tay trỏ và giữa kẹp mặt dây chuyền của An và ngắm thẳng vào công tắc, dùng lực phóng chiếc vòng đi. Cuối cùng sau một tiếng đồng hồ hắn vã mồ hôi đi với tốc độ rùa bò, né né, tránh tránh thì hệ thống laze đã được gỡ bỏ. Cô thanh thảnh, thảnh thơi đi vào trong mà không lo bất cứ trở ngại gì. Khi vừa ra khỏi lối đi dài dằng dặc kia cô thấy hắn đang đứng đó xoay xoay người vặn chân vặn tay. Cô nhìn thấy mà bật cười nói:" Anh có thể đi với vận tốc nhanh hơn mà, dù sao anh cũng né tránh giỏi đấy chứ ha ha ha." Hắn quay lại nhìn cô chằm chằm:" ghừ !!! Cô gạt tôi. Cái gì mà tốc độ rùa bò chứ, tôi có đi chậm đến mấy thì nó vẫn chạy nhạnh như thường." Hắn tức hộc máu mồm ra mà không dám làm gì cô, hắn mà uýnh cô thì thiếu chủ anh minh nhà hắn sẽ băm hắn thành từng mảnh mất vậy nên hắn phải nhẫn nhục đợi đến khi về hắn sẽ đòi chuyển qua làm việc khác không liên quan gì đến An sất.


Dung nhi: An nhi tỷ tỷaf tỷ gây thù chuốc oán với nhiều người wá. Sau này khó lên ngôi chủ mẫu Hứa gia lắm. Ha ha ha. 

Anko: hừ tất cả do muội. Ta mà xảy ra chuyện gì thì muội sẽ bị độc giả xử đẹp. Ta nguyền rủa nhà mi. 

Lí Mĩ: Dung nhi ơi tớ với cậu cùng học chung lớp, chung trường đúng k?

Dung nhi: đúng

Lí Mĩ: hì hì vậy tớ có cái kịch bản này mới nghĩ ra cậu cho vô truyện nha. Bật mí nè cái này ghép đôi cho An nhi tỷ tỷ vs Thiên ca ý. 

Dung nhi: ha ha hay! wa nhà tớ viết đi.

Lí Mĩ: An nhi tỷ tỷ đảm bảo khi đọc xong cái này Thiên ca sẽ dơ 2 tay 2 chân đồng ý lun

Anko: hơ hơ! hai con quỷ mau đứng lại ta giết tụi bay trừ hại cho dân_ 2 tay 2 giầy dượt 2 đứa kia

Chap 6: thuận ta thì sống chống ta thì chết


Xe dừng lại lúc này trời đã chợp tối, hắn đưa An đi dọc bờ biển tìm kiếm thứ được gọi là mĩ nhân ngư. Đi được một đoạn dài, chân An bắt đầu mỏi cô nhụt chí nói giọng mệt mỏi:" Chắc không có đâu, thôi chúng ta về đi, cũng muộn rồi." Hắn quay sang cô nhìn cô bằng ánh mắt thất vọng:" Cô nói nếu có kì tích cơ mà, cô không được nản lòng, phải đi tim kì tích tới cùng nghe chưa.'' Gì chứ? Hắn mà có thời gian rảnh để đưa cô đi lang thang trên bờ biển này sao? Hắn có thời gian cô cũng không muốn, bởi vì đi theo hắn lúc nào cũng toàn tiếng súng làm cô phải bất đắc dĩ ôn lại chuyện cũ. "Có chuyện gì sao?" Hắn nhìn sâu vào mắt cô. Cô cũng muốn nói ra cho khuây khoả:" Ừmk! Tôi bị mắc bệnh tâm lí." "Là sao?" Cô kéo hắn ngồi xuống một hòn đá lớn gần đó. Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng dáng hai người một nam một nữ ngồi trên bãi biển lộng gió thật khiến người ta liên tưởng đến đôi uyên ương. An ngập ngừng một lát rồi nói tiếp:" Nhạy cảm tiếng ồn." Hắn ngạc nhiên thảo nào mỗi khi bị giật mình cô lại mất bình tĩnh đến vậy. An không ngại kể từ đầu đến cuối cho hắn nghe. Kể rằng: hồi cô còn là một đứa bé tầm 3 tuổi, cô cùng Arena Kim (bạn thân của An) trên đường tới công viên gặp hai đứa trẻ song sinh cực kì dễ thường đi phía trước. Vừa đi chúng vừa nô đùa, một đứa mặt lạnh đang tức giận, một đứa cười nói líu lo như chim hót đang chọc ghẹo đứa mặt lạnh. Hai đứa trẻ tính cách đối lập nhau gây ra cảnh tượng thiên thần và ác quỷ trên đường thu hút ánh nhìn của mọi người đi đường. Cuối cùng, không biết "con chim" đã ghẹo gì "mặt lạnh" mà khiến nó rút từ trong túi ra một khẩu súng nhỏ nhỏ xinh xinh vừa với tầm tay đứa trẻ 5 tuổi. Lúc đầu mọi người nhìn thấy cũng lơ đi nhưng... Pằng!!! tiếng súng đã được lắp thiết bị giảm thanh vang lên giữa thành phố. "Mặt lạnh" chĩa súng về phía "con chim", cùng lúc đó nó nhanh chóng né qua một bên. Thân thủ của hai đứa nhỏ này đúng là cao cường. Đứa "con chim" tránh được viên đạn một cách dễ dàng nhưng không, một cô bé gần đó bị viên đạn sượt qua cánh tay may mắn chỉ bị chảy máu, đứa bạn đang đi cùng hớt hải ôm chầm lấy cô bé tiểu An bạn có sao không vậy? Thấy vậy "con chim vội chạy đến chỗ cô bé đỡ cô bé hỏi han:" Em có sao không? Chảy máu rồi kìa, để anh đưa đến bệnh viện nha." Rồi nó quay sang "mặ lạnh" quát to:" Thiên Thiên! Ca mau lại đây xin lỗi người ta đi, tại ca mà em ấy bị thương này." Đứa mặt lạnh được gọi là Thiên Thiên bày ra vẻ mặt vô cảm chẳng mấy quan tâm đến cô bé bị thương nó còn đáp lại một câu cười nhạo:" Hạo Hạo đệ đệ động lòng rồi sao?" nghe thấy câu này của Thiên Thiên tiểu An liền nổi giận lôi đình. Từ khi sinh ra cô bé chưa từng bị thương, tuy rất đau nhưng cơn giận đã ném nó văng ra xe mấy nghìn cây số. Cô bé tức giận tiến thẳng về phía Thiên Thiên quát lớn: "Này anh làm người ta bị thương còn không xin lỗi hả?" Thấy thái độ của tiểu An, Thiên Thiên cho rằng cô bé vô lễ với mình liền lấy tay siết chặt cổ tiểu An làm cô bé không thở nổi. Mấy người xung quanh vừa hoảng sợ, vừa lo lắng. Cô bé đi cùng tiểu An hét lớn:" Tiểu An! Đừng sợ tớ đi gọi người đến." Cô bé vừa nói vừa đứng bật dậy khỏi mặt đất gương mặt không chút sợ sệt, hành động dứt khoát. Thấy vậy tiểu An cố lấy giọng hét lớn:" Không... tiểu Na... chuyện của tớ tớ tự giải quyết!" Nói rồi tiểu An rút từ trong túi ra một vật nhỏ nhỏ như USB màu lam. Cô mở nắp, cố vươn cánh tay ra sau lưng Thiên Thiên. Vì chiều sài tay không đủ để với tới lưng Thiên Thiên nên tiểu An áp sát người vào thân thể nó làm nó đỏ mặt ngượng ngùng, nới lỏng bàn tay đang bóp cổ tiểu An. Được đà lấn tới, tiểu An dí đầu của vật màu xanh kia vào lưng Thiên Thiên làm nó bị tê tái cả lưng. Vừa lúc đó tiểu An lùi lại phía sau vài bước với vẻ mặt thất vọng nhìn vào vật nhỏ trên tay mình, một tay xoa cổ họng nói:" May cho anh cái EN(*) này của tôi mới làm lần lần đầu nên mới bị lỗi, nếu để lần sau... Chưa kịp nói hết đôi môi bé nhỏ của tiểu An đã bị chặn lại bởi một nụ hôn của Thiên Thiên. Cô bé đỏ mặt không nói lên lời. Thiên Thiên hai tay ôm tiểu An vào lòng, ghé sát vào tai cô bé nói: " Hiện tại trên người tôi đã mang dấu ấn của em, nụ hôn đầu của em cũng bị tôi cướp mất vậy nên em thuộc về tôi. Hãy đợi tôi, sẽ có ngày tôi cưới em về. Hãy nhớ! Đừng quên!" Hình ảnh hai đứa trẻ ôm hôn nhau thắm thiết làm người đi đường không khỏi chú ý. Vừa nói xong Thiên Thiên dời khỏi thân thể nhỏ nhắn của tiểu An, bước đi thanh thản để lại tiểu An vẫn còn bàng hoàng chưa kịp tiêu hoá sự việc xảy ra đang đứng đơ người trên phố, tim đập loạn xạ một phần do cô vẫn chưa kịp nhận biết cô vừa làm gì, một phần do ngượng ngùng không nói thành lời. ( Dung nhi: eo ơi An An tỷ tỷ thì ra không phải gái trinh. An An tỷ tỷ: Tại ai? Do ai? Không phải do tác giả nhà em ak? Dung nhi: do Thiên ca nhà chị động lòng chứ liên quan gì tới em. LÊU! LÊU! ~ dọt lẹ k mất công bị uýnh~)
Kể đến đây cổ họng An bỗng dưng nghẹn lại. Cô quay sang người bên cạnh, hắn còn bàng hoàng hơn cô. Có lẽ do cô kể hàm súc quá khiến hắn cảm động. Bắt gặp ánh mắt lạ lùng của An hắn chỉ mỉm cười gian trá:" Có lẽ tôi không có cơ hội rồi." "Gì?" Cơ hội gì cơ? Hắn đang nói cái quái gì vậy? Chần chừ một lát hắn lên tiếng:" Không có gì! Sau này người đó đến cô sẽ hiểu. Giờ về đi, tôi còn có việc." Nói rồi hắn đứng dậy đi về phía ô tô đưa cô về nhà. Đi được một đoạn khá dài, không khí trên xe vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến An thấy khó chịu, cô đành giả bộ ngủ để lảng tránh nó. Bầu không khí này bị phá vỡ bởi một tiếng píp phát ra từ rada. Hắn nối máy, trên màn hình hiện lên hình ảnh của Hạo Thiên nhưng lạnh lùng, vô cảm toàn thân toát ra luồng khí lạnh lẽo rợn người. An hé mắt nhìn lên màn hình, cô giật sững người. Gì? Cái gì đang xảy ra vậy? Sao có tới hai tên Hạo Thiên lận?~An nghĩ thầm. Người trên màn hình liếc cô một cái rồi quay sang người bên cạnh cô:" Hạo Hạo nhanh lên. Chờ đệ lâu rồi đấy." Lúc này An không khỏi tò mò tại sao tên kia lại gọi hắn là Hạo Hạo? Không phải tên là Hạo Thiên sao? Hắn trả lời bình thản:" Thiên Thiên ca kéo dài thời gian giùm đệ, đệ tới ngay." "Được." Cuộc đàm thoại qua rada diễn ra chưa tới một phút đã kết thúc. An quay qua hỏi dồn một loạt câu ngờ vực:" Chuyện gì vừ xảy ra vậy? Sao anh ta gọi anh là Hạo Hạo? Sao hai người giống nhau giữ vậy? Sao..." "Hỏi từng câu một không sợ đứt hơi ak? Đó là anh tôi Hạo Thiên. Tôi quên chưa nói cho cô biết, tên tôi là Thừa Hạo." " what? Song sinh?" An kinh ngạc. Thừa Hạo chỉ gật đầu.
Hơ hơ lần này thù cô tiêu đời thật rồi. Dám trốn khỏi tay Hạo Thiên lại còn để hắn nhìn thấy nữa chứ, hừ cô tiêu đời thật rồi. Cô chỉ còn cách mỗi ngày ăn chay niệm phật cầu trời phù hộ cho hắn không đến tìm cô hỏi tội. 

(*) EN : phát minh đầu tiên của Anko. Thuộc dạng kích điện ý mà. Cái này mình điên điên nghĩ ra đó. 

Tại ngôi biệt thự mà Hạo Thiên và Lí Mĩ đang xuất hiện, chiếc xe trắng vô danh của Thừa Hạo dừng lại trước cổng, hắn bước xuống. Ánh đèn sáng trưng của ngôi biệt thự toả đến khuôn mặt tuấn mĩ của hắn. Từ lúc nào nụ cười yêu mị trên môi hắn tắt ngấm thay vào đó là vẻ lạnh lùng vô cảm. Bây giờ nhìn Hạo Thiên và Thừa Hạo chẳng khác gì nhau, không thể phân biệt. Hắn sải bước rộng vào trong.
Vừa mở cửa đi được vài bước hắn đã dừng lại hơi cúi đầu tỏ vẻ kính trọng một người đàn ông lớn tuổi, cạnh ông ta là Lí Mĩ, ngồi ở chiếc ghế salon cạnh đó là Hạo Thiên. Bầu không khí trong căn biệt thự âm u, sắc lạnh. Người đàn ông lớn tuổi khuơ tay ra hiệu cho hắn miễn lễ. Hắn tiến thẳng đến chiếc ghế salon đối diện Hạo Thiên, ngồi xuống. Trong căn phòng rộng lớn chỉ có bốn người, trong đó là ba tảng băng- hai tảng ngàn năm một tảng một năm, còn lại là tia nắng nhỏ bé nhưng sáng rực rỡ. Người đàn ông lớn tuổi đưa tay lên ra hiệu, ngay lập tức ba tập tài liệu dầy cộp được đưa đến. Nó dầy đến mức chỉ cần nhìn qua cũng đủ ngất. Ông ta bảo Lí Mĩ chia cho Hạo Thiên và Thừa Hạo mỗi người một tập nói với giọng trầm lặng:" Toàn thể trên dưới Hứa gia đều đã công nhận cách chọn người đứng đầu mới thế chỗ cho ta.'' Ông ta ngừng lại chỉ tay vào tập tài liệu trên tay ba người nói tiếp:" Các con ai hoàn thành nhiệm vụ trong đó nhanh gọn nhất sẽ lên nắm quyền." Vừa nghe thấy vậy Lí Mĩ đã một mực phản đối:" Thưa phụ thân đại nhân con mới 14 tuổi không muốn tham gia vụ này." "Ta chưa nói hết." Ông ta quay sang Lí Mĩ bình thản nói tiếp:" Ta biết con chơi vẫn chưa chán nên cũng không ép. Chỉ cần con theo rõi rồi báo cáo kết quả cho ta." Thấy vậy cặp đồng tử của cô giãn ra, miệng nở nụ cười:" Dạ!" Rồi quay sang hai ca ca:" Lần này có cơ hội chơi free hai ca cho muội chơi ké một tí nha!" Cô cười toe toét tương phản hoàn toàn với ba trảng băng trước mặt.

Chap 5: tiêu rồi!!!


Xe dừng lại lúc này trời đã chợp tối, hắn đưa An đi dọc bờ biển tìm kiếm thứ được gọi là mĩ nhân ngư. Đi được một đoạn dài, chân An bắt đầu mỏi cô nhụt chí nói giọng mệt mỏi:" Chắc không có đâu, thôi chúng ta về đi, cũng muộn rồi." Hắn quay sang cô nhìn cô bằng ánh mắt thất vọng:" Cô nói nếu có kì tích cơ mà, cô không được nản lòng, phải đi tim kì tích tới cùng nghe chưa.'' Gì chứ? Hắn mà có thời gian rảnh để đưa cô đi lang thang trên bờ biển này sao? Hắn có thời gian cô cũng không muốn, bởi vì đi theo hắn lúc nào cũng toàn tiếng súng làm cô phải bất đắc dĩ ôn lại chuyện cũ. "Có chuyện gì sao?" Hắn nhìn sâu vào mắt cô. Cô cũng muốn nói ra cho khuây khoả:" Ừmk! Tôi bị mắc bệnh tâm lí." "Là sao?" Cô kéo hắn ngồi xuống một hòn đá lớn gần đó. Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng dáng hai người một nam một nữ ngồi trên bãi biển lộng gió thật khiến người ta liên tưởng đến đôi uyên ương. An ngập ngừng một lát rồi nói tiếp:" Nhạy cảm tiếng ồn." Hắn ngạc nhiên thảo nào mỗi khi bị giật mình cô lại mất bình tĩnh đến vậy. An không ngại kể từ đầu đến cuối cho hắn nghe. Kể rằng: hồi cô còn là một đứa bé tầm 3 tuổi, cô cùng Arena Kim (bạn thân của An) trên đường tới công viên gặp hai đứa trẻ song sinh cực kì dễ thường đi phía trước. Vừa đi chúng vừa nô đùa, một đứa mặt lạnh đang tức giận, một đứa cười nói líu lo như chim hót đang chọc ghẹo đứa mặt lạnh. Hai đứa trẻ tính cách đối lập nhau gây ra cảnh tượng thiên thần và ác quỷ trên đường thu hút ánh nhìn của mọi người đi đường. Cuối cùng, không biết "con chim" đã ghẹo gì "mặt lạnh" mà khiến nó rút từ trong túi ra một khẩu súng nhỏ nhỏ xinh xinh vừa với tầm tay đứa trẻ 5 tuổi. Lúc đầu mọi người nhìn thấy cũng lơ đi nhưng... Pằng!!! tiếng súng đã được lắp thiết bị giảm thanh vang lên giữa thành phố. "Mặt lạnh" chĩa súng về phía "con chim", cùng lúc đó nó nhanh chóng né qua một bên. Thân thủ của hai đứa nhỏ này đúng là cao cường. Đứa "con chim" tránh được viên đạn một cách dễ dàng nhưng không, một cô bé gần đó bị viên đạn sượt qua cánh tay may mắn chỉ bị chảy máu, đứa bạn đang đi cùng hớt hải ôm chầm lấy cô bé tiểu An bạn có sao không vậy? Thấy vậy "con chim vội chạy đến chỗ cô bé đỡ cô bé hỏi han:" Em có sao không? Chảy máu rồi kìa, để anh đưa đến bệnh viện nha." Rồi nó quay sang "mặ lạnh" quát to:" Thiên Thiên! Ca mau lại đây xin lỗi người ta đi, tại ca mà em ấy bị thương này." Đứa mặt lạnh được gọi là Thiên Thiên bày ra vẻ mặt vô cảm chẳng mấy quan tâm đến cô bé bị thương nó còn đáp lại một câu cười nhạo:" Hạo Hạo đệ đệ động lòng rồi sao?" nghe thấy câu này của Thiên Thiên tiểu An liền nổi giận lôi đình. Từ khi sinh ra cô bé chưa từng bị thương, tuy rất đau nhưng cơn giận đã ném nó văng ra xe mấy nghìn cây số. Cô bé tức giận tiến thẳng về phía Thiên Thiên quát lớn: "Này anh làm người ta bị thương còn không xin lỗi hả?" Thấy thái độ của tiểu An, Thiên Thiên cho rằng cô bé vô lễ với mình liền lấy tay siết chặt cổ tiểu An làm cô bé không thở nổi. Mấy người xung quanh vừa hoảng sợ, vừa lo lắng. Cô bé đi cùng tiểu An hét lớn:" Tiểu An! Đừng sợ tớ đi gọi người đến." Cô bé vừa nói vừa đứng bật dậy khỏi mặt đất gương mặt không chút sợ sệt, hành động dứt khoát. Thấy vậy tiểu An cố lấy giọng hét lớn:" Không... tiểu Na... chuyện của tớ tớ tự giải quyết!" Nói rồi tiểu An rút từ trong túi ra một vật nhỏ nhỏ như USB màu lam. Cô mở nắp, cố vươn cánh tay ra sau lưng Thiên Thiên. Vì chiều sài tay không đủ để với tới lưng Thiên Thiên nên tiểu An áp sát người vào thân thể nó làm nó đỏ mặt ngượng ngùng, nới lỏng bàn tay đang bóp cổ tiểu An. Được đà lấn tới, tiểu An dí đầu của vật màu xanh kia vào lưng Thiên Thiên làm nó bị tê tái cả lưng. Vừa lúc đó tiểu An lùi lại phía sau vài bước với vẻ mặt thất vọng nhìn vào vật nhỏ trên tay mình, một tay xoa cổ họng nói:" May cho anh cái EN(*) này của tôi mới làm lần lần đầu nên mới bị lỗi, nếu để lần sau... Chưa kịp nói hết đôi môi bé nhỏ của tiểu An đã bị chặn lại bởi một nụ hôn của Thiên Thiên. Cô bé đỏ mặt không nói lên lời. Thiên Thiên hai tay ôm tiểu An vào lòng, ghé sát vào tai cô bé nói: " Hiện tại trên người tôi đã mang dấu ấn của em, nụ hôn đầu của em cũng bị tôi cướp mất vậy nên em thuộc về tôi. Hãy đợi tôi, sẽ có ngày tôi cưới em về. Hãy nhớ! Đừng quên!" Hình ảnh hai đứa trẻ ôm hôn nhau thắm thiết làm người đi đường không khỏi chú ý. Vừa nói xong Thiên Thiên dời khỏi thân thể nhỏ nhắn của tiểu An, bước đi thanh thản để lại tiểu An vẫn còn bàng hoàng chưa kịp tiêu hoá sự việc xảy ra đang đứng đơ người trên phố, tim đập loạn xạ một phần do cô vẫn chưa kịp nhận biết cô vừa làm gì, một phần do ngượng ngùng không nói thành lời. ( Dung nhi: eo ơi An An tỷ tỷ thì ra không phải gái trinh. An An tỷ tỷ: Tại ai? Do ai? Không phải do tác giả nhà em ak? Dung nhi: do Thiên ca nhà chị động lòng chứ liên quan gì tới em. LÊU! LÊU! ~ dọt lẹ k mất công bị uýnh~)
Kể đến đây cổ họng An bỗng dưng nghẹn lại. Cô quay sang người bên cạnh, hắn còn bàng hoàng hơn cô. Có lẽ do cô kể hàm súc quá khiến hắn cảm động. Bắt gặp ánh mắt lạ lùng của An hắn chỉ mỉm cười gian trá:" Có lẽ tôi không có cơ hội rồi." "Gì?" Cơ hội gì cơ? Hắn đang nói cái quái gì vậy? Chần chừ một lát hắn lên tiếng:" Không có gì! Sau này người đó đến cô sẽ hiểu. Giờ về đi, tôi còn có việc." Nói rồi hắn đứng dậy đi về phía ô tô đưa cô về nhà. Đi được một đoạn khá dài, không khí trên xe vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến An thấy khó chịu, cô đành giả bộ ngủ để lảng tránh nó. Bầu không khí này bị phá vỡ bởi một tiếng píp phát ra từ rada. Hắn nối máy, trên màn hình hiện lên hình ảnh của Hạo Thiên nhưng lạnh lùng, vô cảm toàn thân toát ra luồng khí lạnh lẽo rợn người. An hé mắt nhìn lên màn hình, cô giật sững người. Gì? Cái gì đang xảy ra vậy? Sao có tới hai tên Hạo Thiên lận?~An nghĩ thầm. Người trên màn hình liếc cô một cái rồi quay sang người bên cạnh cô:" Hạo Hạo nhanh lên. Chờ đệ lâu rồi đấy." Lúc này An không khỏi tò mò tại sao tên kia lại gọi hắn là Hạo Hạo? Không phải tên là Hạo Thiên sao? Hắn trả lời bình thản:" Thiên Thiên ca kéo dài thời gian giùm đệ, đệ tới ngay." "Được." Cuộc đàm thoại qua rada diễn ra chưa tới một phút đã kết thúc. An quay qua hỏi dồn một loạt câu ngờ vực:" Chuyện gì vừ xảy ra vậy? Sao anh ta gọi anh là Hạo Hạo? Sao hai người giống nhau giữ vậy? Sao..." "Hỏi từng câu một không sợ đứt hơi ak? Đó là anh tôi Hạo Thiên. Tôi quên chưa nói cho cô biết, tên tôi là Thừa Hạo." " what? Song sinh?" An kinh ngạc. Thừa Hạo chỉ gật đầu.
Hơ hơ lần này thù cô tiêu đời thật rồi. Dám trốn khỏi tay Hạo Thiên lại còn để hắn nhìn thấy nữa chứ, hừ cô tiêu đời thật rồi. Cô chỉ còn cách mỗi ngày ăn chay niệm phật cầu trời phù hộ cho hắn không đến tìm cô hỏi tội. 

(*) EN : phát minh đầu tiên của Anko. Thuộc dạng kích điện ý mà. Cái này mình điên điên nghĩ ra đó. 

Tại ngôi biệt thự mà Hạo Thiên và Lí Mĩ đang xuất hiện, chiếc xe trắng vô danh của Thừa Hạo dừng lại trước cổng, hắn bước xuống. Ánh đèn sáng trưng của ngôi biệt thự toả đến khuôn mặt tuấn mĩ của hắn. Từ lúc nào nụ cười yêu mị trên môi hắn tắt ngấm thay vào đó là vẻ lạnh lùng vô cảm. Bây giờ nhìn Hạo Thiên và Thừa Hạo chẳng khác gì nhau, không thể phân biệt. Hắn sải bước rộng vào trong.
Vừa mở cửa đi được vài bước hắn đã dừng lại hơi cúi đầu tỏ vẻ kính trọng một người đàn ông lớn tuổi, cạnh ông ta là Lí Mĩ, ngồi ở chiếc ghế salon cạnh đó là Hạo Thiên. Bầu không khí trong căn biệt thự âm u, sắc lạnh. Người đàn ông lớn tuổi khuơ tay ra hiệu cho hắn miễn lễ. Hắn tiến thẳng đến chiếc ghế salon đối diện Hạo Thiên, ngồi xuống. Trong căn phòng rộng lớn chỉ có bốn người, trong đó là ba tảng băng- hai tảng ngàn năm một tảng một năm, còn lại là tia nắng nhỏ bé nhưng sáng rực rỡ. Người đàn ông lớn tuổi đưa tay lên ra hiệu, ngay lập tức ba tập tài liệu dầy cộp được đưa đến. Nó dầy đến mức chỉ cần nhìn qua cũng đủ ngất. Ông ta bảo Lí Mĩ chia cho Hạo Thiên và Thừa Hạo mỗi người một tập nói với giọng trầm lặng:" Toàn thể trên dưới Hứa gia đều đã công nhận cách chọn người đứng đầu mới thế chỗ cho ta.'' Ông ta ngừng lại chỉ tay vào tập tài liệu trên tay ba người nói tiếp:" Các con ai hoàn thành nhiệm vụ trong đó nhanh gọn nhất sẽ lên nắm quyền." Vừa nghe thấy vậy Lí Mĩ đã một mực phản đối:" Thưa phụ thân đại nhân con mới 14 tuổi không muốn tham gia vụ này." "Ta chưa nói hết." Ông ta quay sang Lí Mĩ bình thản nói tiếp:" Ta biết con chơi vẫn chưa chán nên cũng không ép. Chỉ cần con theo rõi rồi báo cáo kết quả cho ta." Thấy vậy cặp đồng tử của cô giãn ra, miệng nở nụ cười:" Dạ!" Rồi quay sang hai ca ca:" Lần này có cơ hội chơi free hai ca cho muội chơi ké một tí nha!" Cô cười toe toét tương phản hoàn toàn với ba trảng băng trước mặt.